Nhật ký Hành trình: Chạy với tôi

 

Người viết: CEO/Nhà sáng lập Trần Thị Khánh Trang

Chúc mừng năm mới Mậu Tuất! Từ năm nay, Fargreen sẽ ra mắt series nhật ký hành trình như là một cách để chia sẻ về những trải nghiệm cá nhân trong cuộc hành trình Fargreen với bạn bè gần xa. Bài nhật ký đầu tiên này sẽ được chia sẻ bởi nhà sáng lập kiêm CEO của chúng tôi, Trần Thị Khánh Trang.

Năm 2018 đánh dấu năm thứ ba Fargreen chính thức đi vào hoạt động tại Việt Nam. Nhưng đối với tôi, đây là năm thứ năm tôi làm việc tại Fargreen. Năm năm có thể không phải là thời gian dài đối với nhiều người nhưng đối với một người mới bắt đầu làm việc toàn thời gian được chín năm như tôi, đó là cả một hành trình dài. Tôi vẫn còn cảm giác lâng lâng khi nhớ lại toàn bộ trải nghiệm Fargreen từ những ngày đầu. Tất cả chỉ bắt đầu từ một ý tưởng được hình thành trong đầu, và bây giờ đã trở thành một công ty với những con người thực mang lại những tác động thực và có dòng doanh thu thực sự. Tất cả còn hơn cả một giấc mơ đã trở thành sự thật.

Fargreen đang phát triển rất nhanh và mỗi thành viên đều đang guồng mình theo vòng quay của nó. Năm nay, chúng tôi chuyển từ việc sản xuất từ ba tấn nấm mỗi năm sang trung bình một tấn nấm mỗi tháng, tăng gấp bốn lần công suất để đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Cuộc sống thực của một doanh nhân, như tôi được biết đến tại thời điểm này, không chỉ còn là liên tục làm cái gì đó mới mẻ, chiến thắng trong các cuộc thi khởi nghiệp hoặc nhận những học bổng uy tín - những ánh hào quang xúc tác làm tăng lượng adrenaline trong máu khiến bạn vượt qua mọi trở ngại để giành được thành công ở những ngày đầu khởi nghiệp. Những thứ đó, hóa ra chỉ là lớp kem trên bề mặt chiếc bánh. Chiếc “bánh” thực sự là chuỗi ngày dài vô tận liên quan đến những thủ tục hành chính rườm rà, việc xử lý số liệu sổ sách kế toán tẻ nhạt, những đau đầu về dòng tiền và nhiều thứ khác mà chưa bao giờ tôi mong đợi.

Đột nhiên, tôi nhận ra rằng ngoài niềm vui, giờ tôi đang phải trải qua cả cảm giác nhàm chán, đau đớn và sợ hãi khi sống với giấc mơ của mình. Nhưng nhìn vào sâu thẳm bên trong, tôi cũng không thể hình dung ra bất kỳ một công việc nào có thể mang lại cho cuộc đời tôi nhiều ý nghĩa và tự do như thế này. Làm thế nào để có thể làm tất cả mọi thứ? Làm thế nào để tôi có thể duy trì và nuôi dưỡng năng lượng để thúc đẩy bản thân trên con đường dài, gồ ghề và đôi khi nhàm chán này khi những ánh hào quang từ bên ngoài giúp mang lại cảm giác hừng hực khí thế không phải lúc nào cũng có?

Tôi đã suy ngẫm câu hỏi này trong một thời gian dài cho đến một ngày hè năm ngoái, tôi đã quyết định thử một thứ mới mẻ nhưng khá nhàm chán: Chạy đường dài. Tôi đã từng thắc mắc tại sao một số người lại phát cuồng vì chạy, trong khi đối với tôi, nó chỉ là sự lặp đi lặp lại không ngừng của những bước chân.

Tôi đã thử chạy và rất ngạc nhiên khi thấy nó thực sự khó khăn. Tôi đã không thở nổi sau lần thử đầu tiên với chỉ 500m chạy! Nhưng thật bất ngờ, sau 10 tháng, tôi đã có thể hoàn thành một vài cuộc đua chặng 10km và 15km và hiện tại, tôi đang luyện tập cho một cuộc đua chạy đường dài bán marathon (21km) vào mùa thu này.

Trang running.jpg

Tôi không ngờ mình lại có thể nhanh chóng vượt qua sự nhàm chán của việc chạy bộ và tiến đến việc thực sự thích thú nó. Tất cả là nhờ vào bạn bè và cộng đồng mà tôi đã tìm thấy - những người luôn sẵn sàng hỗ trợ tôi từ những cột mốc nhỏ nhất. Có thể tôi là người chạy chậm nhất, và chúng tôi không di chuyển với tốc độ như nhau, nhưng không sao. Tất cả chúng ta đều có thể chạy cùng nhau trên một hành trình. Và đó mới thực sự là phần thú vị của việc chạy.

Việc nhận thức ra điều này đã làm sáng tỏ cho câu hỏi đã theo tôi suốt một thời gian dài. Sức mạnh của cộng đồng là cái mà tôi đang tìm kiếm để giúp xây dựng nguồn năng lượng cho chính mình, giúp bản thân tồn tại trên quãng đường dài tít tắp này. Và đó là điều khuyến khích tôi bắt đầu series nhật ký này như một phương tiện để kết nối với các bạn để chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau. Tôi hy vọng khi tôi dành thời gian để lắng lại, chia sẻ một cách cởi mở hành trình của tôi với bạn, tôi cũng sẽ được nghe câu chuyện về hành trình của bạn và có thể học được từ đó. Tôi tin rằng chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau rất nhiều khi chia sẻ câu chuyện của mình. Cũng giống như chạy, không ai có thể chạy cho bạn nhưng chúng ta có thể hỗ trợ, động viên nhau để tiếp tục hướng tới các cột mốc quan trọng tiếp theo. Sau tất cả, đó chính là niềm vui và ý nghĩa của hành trình này, chẳng phải vậy sao?

Hẹn gặp lại các bạn ở kỳ tiếp theo!