Nhật ký Hành trình: Nhảy cùng "anh Thời tiết"

 
 
Earth day.jpg
 

Người viết: CEO/Nhà sáng lập Trần Thị Khánh Trang

Ta cứ hờn trách thời tiết không như ý, cứ dằn dỗi mẹ thiên nhiên hay biến đổi, liệu ta đã từng tự trách mình vì sao thiên nhiên nên nông nỗi?

Cùng lắng nghe tâm sự của CEO Fargreen về những điệu nhảy với “anh Thời tiết”, và cùng hy vọng rằng khi lắng nghe tiếng nói của tự nhiên, chúng ta sẽ dần dần theo đúng nhịp...

Nhảy cùng “anh Thời tiết”

Hồi xưa, nhà tôi không có tủ lạnh, bố mẹ lại làm hàng dịch vụ ăn uống theo thời vụ nên các bản tin hàng ngày tôi tiếp nạp đến 90% là dự báo thời tiết. Sáng tỉnh giấc là thấy đài của bố lanh lảnh tiếng cô phát thanh viên “trời miền Bắc ngày nhiều mây, không mưa, rải rác mưa phùn miền Nam Trung Bộ…” Tối ăn cơm thì bị mẹ cấm không được chuyển kênh Tivi khi đến giờ dự báo thời tiết. Rồi thì quen với cảnh mẹ ra nhìn trời xem có nhiều trăng sao, nắng gió rồi xem sẽ nấu và chuẩn bị những loại đồ ăn gì mang ra chợ bán. Logic ngày ấy là nếu nóng lên sẽ có nhiều người ăn chè giải khát như vậy đêm mẹ sẽ ngâm đỗ để nấu nhiều chè hơn, mà lạnh về kéo dài sẽ nhiều người ăn bánh mì pate nên mẹ sẽ đặt nhiều thịt lợn hơn từ cô Hồng để tăng lượng pate bán. Hồi đó, tôi nhớ mẹ vẫn bảo rằng mong cho con học hành mỗi năm mỗi lớp, để sau này có tí nghề nghiệp làm văn phòng công ty, cuộc sống đỡ vất vả và phải phụ thuộc vào thời tiết như bố mẹ.

Giờ, có lẽ do duyên số mà tôi lại gắn bó với nông nghiệp, với tự nhiên và với môi trường. Chẳng ai ép uổng. Cũng chẳng phải từ bé sống trong vùng ruộng đồng và bị cây lúa bỏ bùa. Cũng chẳng phải bị bó buộc trong những lựa chọn ít ỏi về nghề nghiệp hay cuộc sống hay chốn vẫy vùng gì. Ngược lại, bản thân tự chọn, tự thích và tự ham. Tệ hơn nữa là dù sống trong thời công nghệ hiện đại khi mọi thứ đều có thể nhân tạo hoá, đều có thể tác động, thì tôi lại lạc hậu lôi kéo một cơ số người đi cùng mình theo hướng thuận theo tự nhiên. Giờ thấy bản thân hệt như bố mẹ ngày xưa: mùa nào làm thức ấy, có gì bán nấy. Tự nhiên bị lạc vào điệu nhảy trong vòng tay “anh" thời tiết lúc nào không hay. Bị bố mẹ “cảnh báo” từ lâu mà không rút nổi kinh nghiệm để tránh xa anh. Bị say "anh" mất rồi nên khi thì tango tim đập phập phồng hò reo khi thấy gió mưa kéo về và trời chuyển mát mẻ. Lúc thì ì xèo ủ dột trầm buồn trong điệu waltz (như chiều nay) khi thấy nắng nóng quá… Mệt thì có mệt nhưng vui. Cũng thức thời mang công nghệ hiện đại về, nhưng chỉ đơn thuần ở mức để giúp mình hiểu hơn về "anh", để đỡ bị trẹo chân hay vấp ngã khi trên sàn nhảy mà thôi… Mà đỡ thôi chứ vẫn vấp nhiều. Mà mỗi lần vấp ngã đứng dậy lại thấy yêu và thương “anh” hơn. Lại đứng dậy và nhảy tiếp. Tin là rồi sẽ nhảy mượt hơn với “anh” theo thời gian... Mong một ngày không xa, "anh" sẽ trở lại với quy luật tự nhiên ngày nào và sẽ ngừng biến đổi bất thường, "anh" nhé!

P.s. Viết nhân ngày thời tiết mát mẻ, chào đón những em nấm mới ra đời.